Posted in category vietnam corner with tags cảm nhận.

Điều ta viết về nhau

Một vòng trái đất một vòng quay
Bạn đến tôi đi suốt cả ngày
Tâm tình hợp ý người sáng-tối
Chợt thoáng vu vơ giấc mộng say.

Tìm đâu cho gặp người tri kỷ
Giữa chốn bon chen nhiễu thị phi?
Hao hơi tổn sức bày tâm kín
Thỏa ước mong manh kẻ tình si?

21/6/2019

Nghĩa - Tình

Đường dài lặng bước nhìn xa
Đâu bàn tay ấm thướt tha ta tìm?
Ngập ngừng vọng đến từ tim
Nỗi niềm bày tỏ hay ghim tiếng lòng?

Nghĩa-Tình hai chữ: hư không
Chân thành, một ý, cố công, chóng thành!
Đường trường vạn nẻo công danh
Không bằng lối nhỏ quấn quanh bạn sầu.

18/6/2019

Nhớ và mong

Tôi lẻ loi giữa dòng đời cô quạnh
Tiếng thở dài vắng lặng giữa đêm đông
Tôi là ai chàng trai ưa ngẫm nghĩ
Thích mỗi chiều tâm sự cùng dòng sông.

Bước chân nhẹ trên con đường đầy đá
Lắng nhìn mây phây phất giữa trời cao
Em là ai cô nàng yêu du ngoạn
Yêu cuộc sống rộn ràng nhiều xuyến xao.

Tim thổn thức cánh bướm nhẹ nhàng bay
Bụi phấn nhòa hòa tan vào cơn gió
Ta là ai cặp đôi hay hờn dỗi
Xa nhau rồi mới biết nhận hay cho.

Mong gặp lại người thương trong tâm cảm
Ký ức buồn pha lẫn nỗi niềm riêng
Sẽ mãi là dĩ vãng nơi quá khứ
Đợi nhau về xây hạnh phúc thiêng liêng.

Pontoise, 2/11/17.

Ứớc sao

Ước sao có bạn có bè
Có ba có má, có người yêu thương.
Ước sao khi ngủ có giường
Khi ăn có bát, đi đường có xe.
Ước sao sức khỏe tràn trề
Không đau bệnh yếu, lại thường vui ca.
Ước sao sống thọ tới già
Con chi cháu chít có nhà sống chung.
Ước sao đừng nghĩ mông lung
Mọi chuyện đơn giản khốn cùng cũng qua.
Ước sao có được cái nhà
Có căn bếp rộng, có buồng ngủ ngon.
Ước sao có được thằng con
Thêm nàng công chúa lon ton sớm chiều.
Ước sao bớt cảnh tiêu điều
Bớt đi đói rét, bớt người đau thương.
Ước sao đất nước thành vương
Cơm no chăn ấm dân thường hóa vua.

Pontoise, 27/4/17.

Vẽ

Hết vẽ em xinh lại vẽ mình
Cây chì nho nhỏ nét linh tinh
Họa kia cứ ngỡ chẳng nên hình
Ai ngờ nét vẽ hóa lung linh

Nhìn người họa sĩ nét lặng thinh
Bao người ganh tị sự tài tình
Cho rằng thiên bẩm vốn trời sinh
Ai ngờ khác biệt ở cách nhìn

Qua đôi mắt nhỏ ánh lung linh
Người dưng nhìn thấy sự thường bình
Anh chàng họa sĩ lại tường minh
Góc khuất hào hoa nét định hình

Tôi vốn bất tài kẻ tập sinh
Chọn vẽ chẳng qua để giúp mình
Những khi thế thái rối linh tinh
Tìm đến nét vẽ sự an bình.

Ngược đời

Thế gian này lắm điều trái ngược em ơi
Kẻ thảnh thơi bộn bề tiền bạc
Người gắng sức lại khao khát miếng ăn
Khiến lòng ta không khỏi băn khoăn
Liệu công bằng có còn hiện hữu?
Ai làm nhiều hưởng đủ cũng là may
Kẻ lười biếng trắng tay chuyện thường tình
Ngày dài nghĩ lại chuyện chúng mình
Bao sóng gió trắc trở gian truân
Để cuối cùng đến bến bờ xa cách
Nhưng anh sẽ không bao giờ trách
Vì chữ duyên chữ phận vốn dĩ phải đi đôi
Dẫu sao mọi chuyện đã rồi
Hãy sống tốt với bao điều mới lạ
Là chính ta giữa xã hội bồn bề.

Trái ngược kiểu chú hề muốn khóc
Của đứa nhóc lên bốn đã muốn bay
Của kẻ say nhưng hiểu thấu chuyện tình
Hơn người tỉnh mà hoài trong ngu muội
Lầm lũi tiến ắt sẽ đến thành công
Còn hơn long nhong phô trương trong thất bại
Kẻ dại một lúc không ngại điều tai tiếng
Người khôn cả đời cứ mãi vì miếng ăn
Mà quên đi nỗi băn khoăn việc nước
Mà quên đi cái thước của lòng nhân.

Trong cuộc sống sẽ có lúc phải túng bần
Nhưng đừng để cái tâm bị bán rẻ
Vì cuộc sống luôn tồn tại điều mới mẻ
Chờ em và chờ anh cùng khám phá
Dẫu cho đời lắm tiếng dèm pha
Người thân chẳng thấy mà toàn kẻ lạ xa
Hãy vững tin vì bên em bên anh
Vẫn còn đó tình người mát lạnh
Giải cơn khát của mùa hè thiếu thốn
Vẫn còn đó nơi chốn tình yêu
Với bao điều hạnh phúc nhẹ nhàng
Kẻ lang thang sẽ tìm được mái ấm
Người câm cũng hát được bằng trái tim
Để điều ngược đời sẽ mãi chìm
Trong dĩ vãng, trong con tim nồng cháy.

Paris, 22/11/2016.

Tôi hỏi lòng tôi

Tôi hỏi lòng tôi chuyện nghĩ suy
Trái tim nay đã hết sầu bi?
Hay lại tươi hơn vì nắng mới?
Thao thức trông mong chẳng hiểu gì!

Tôi hỏi lòng tôi về nỗi nhớ
Hình bóng nhạt nhòa trong cơn mơ
Là thứ đang tìm hay vô thức?
Bối rối tâm can mãi đợi chờ!

Tôi hỏi lòng tôi điều mong muốn
Hạnh phúc đơn sơ pha sầu muộn
Hay nét tươi vui kèm nước mắt?
Dẫn lối tôi đi dưới ánh buồn.

Tôi hỏi lòng tôi người con gái
Nét đẹp vốn dĩ rất mau phai
Ấn tượng ban đầu nghi vội mất
Cớ chi giữ mãi nét duyên này!

Paris, 17/11/2016.

Không đề

Trách gió thổi mạnh tóc như rạ
Trách nắng gắt gao mòn khô da
Sao không thương gió đem dịu mát?
Thương nắng chan hòa ấm lòng ta?

Gặp người ba bữa biết được gì?
Đoán ý này kia để làm chi?
Chân thành thể hiện tình chan chứa
Thiệt hơn thiên hạ nói chi li.

“Chín chắn” hai chữ dễ phát âm
Nhưng khó cảm được dưới nét ngầm
Nói ra không ngại người kia nghĩ
Rằng ta cũng vậy kẻ sai lầm?

Việc anh anh nghĩ việc tôi nghĩ
Hai đứa khác người tất nghịch ý
Hợp nhau tiến tiếp không thì tách
Cớ gì im lặng với hoài nghi?

Paris 18/11/2016.

Chiều Annecy

Chiều buồn ra đứng bờ sông
Trông về chốn vắng móng ngong đợi chờ
Thuyền về bến đậu làm ngơ
Thấy chàng trai trẻ ngó lơ thuyền cười
Anh ơi đứng đợi chờ người?
Hay làm chi đó chẳng lười nhìn ai!

Đến Annecy

“An-xi” chiều vàng rực rỡ hoa
Ánh dương chiếu rọi tít trời xa
Mặt đường in hình hai bóng nhỏ
Bóng của em anh hay bóng nhà?

PS. An-xi = Annecy, 1 quận của Pháp. Làm ngày 19/8/2016 trong chuyến đi Annecy.

Bốn cái ghét

Trên đời ghét nhất là đeo gông
Hết tự ta đeo đến cộng đồng
Vốn chi đã tháo từ bao thuở
Vậy mà cứ bị hỏi còn không.

Trên đời thích nhất được chia lòng
Với người tri kỷ thích long nhong
Nói chi đủ thứ trên trời đất
Vậy mà không phải nói hư không.

Trên đời ghét nhất sự tự cao
Gặp người khiêm tốn giọng thì thào
Tỏ ra mình kém người muôn dặm
Thật ra lộ mình kẻ tào lao.

Trên đời thích nhất nét chân thành
Hơn thua được mất thật mong manh
Sống sao trọn vẹn tình muôn nghĩa
Tất được người thương kẻ hiền lành.

Trên đời ghét nhất đứa xài hoang
Phí cả của cải cả tình làng
Đến khi ngộ đến hoài mong nhớ
Biết thế ta đây giữ đàng hoàng.

Paris, 27/3/16.

Tìm bạn

Thức đêm mới biết đêm dài
Khó khăn hoạn nạn mới hay chân tình
Người kia cứ ngỡ phân minh
Ai dè cũng hạng chợ đình lợi danh
Tình cảm chữ tín đầu ngành
Cá nhân gạt bỏ tức sanh bạn hiền.

Thương

Tôi thương ba má, thương mái nhà
Thương những thứ xa hoa, thương những điều phù phiếm
Thương ông bà, thương chú thím nhà bên
Thương cảnh ấm no, thương kiếp lênh đênh bốn bể
Thương nàng im lặng bờ đê
Thương chàng trai trẻ xông pha chiến trận
Thương những chiều uất hận ngàn thu
Những khi vinh quang chiến thắng kẻ thù
Thương việc phù du
Thương điều lưu luyến
Thương những chuyện phiếm nàng tiên
Thương những người điên người dại quanh làng
Những cảnh lang thang
Những người buôn bán
Thương em đứt gánh giữa đường
Anh kia chài lưới chán chường cũng thương
Thương ông ba bị nhát đường
Thương thằng cha nhỏ gánh gồng kho lương
Thương em xinh xắn dễ thương
Ngày ngày kiếm áo hạt cơm sớm chiều
Thương nhóc quần áo tiêu điều
Chỉ mong được sớm đến chiều “ơ a”
Lang thang phố vắng chiều tà
Kiếm đồng lo bửa phụ nhà, việc em
Thương ba, thương má em thèm
Bánh đa, bánh lợn em đành ngó lơ
Thương người như thể thương thân
Nhìn quanh đâu đó tôi đần hơn ai
Gặp nàng thiếu nữ đôi hai
Em nhìn vương vấn chàng trai xóm đào
Cớ sao tôi vẫn lao vào
Xin em chút nhớ chút nao trong lòng
Thương thầy giáo đỏ sắt son
Dạy bầy em nhỏ lon ton sáng chiều
Thương miền trung gió hắt hiu
Phong ba bão táp gặp nhiều gian truân
Thương người rồi lại thương thân
Quanh đi quẩn lại bâng khuâng một mình
Nghĩ chi chuyện núi chuyện non
Miễn sao sống vẹn sống tròn chữ THƯƠNG.

Paris, 5/3/2016.

Tôi và em

Tôi buồn
Bạn buồn
Ai cũng lặng thinh
Ai cũng một mình
Trái tim lạnh giá im thinh
Xích lại gần nhau rung rinh
Tim đan xen tiếng thịch thình
Rung động chớm nở một cuộc tình
Giữa bạn với mình
Hai chúng mình
Anh chàng đẹp trai và cô em gái xinh xinh
Giữa ánh nến lung linh
Ánh mắt nhìn trong lặng thinh
Trái tim thay lời nói
Những đau nhói
Quá khứ lẻ loi
Không còn nữa rồi
Chỉ biết ở trong tôi
Tôi của tôi và tôi của bạn
Tình yêu ngập tràng chan chứa
Những ước hẹn lời thề hứa
Mặn nồng tình yêu đôi lứa
Ngày mai trời mưa ấy
Dưới làn mây bay bay
Tôi chở nàng với chiếc xe đạp này
Trên đường trần như bay
Bay trong hạnh phúc
Bay trong ấm áp
Dù cho bão táp mưa giông
Dù cho thế giới huyền mộng
Anh và em
Cùng ấm áp cõi lòng…

Paris, 25/2/2016.

Chân thành

[Chân] chất thật thà người cảm mến
[Thành] tâm cảm nhận bến yêu thương
[Sống] ở trên đời tìm chi lắm
[Tốt] xấu được thua vốn tỏ tường

[Vạn] sự muôn trùng người vạn nẻo
[Điều] hay lẽ đạo tiếng thơm xa
[Tâm] tư cùng bạn sầu đa cảm
[Giao] tình vạn mối tụ một nhà.

Paris, 24/2/2016

Ôi bồi hồi

Tưởng đã quên nhưng chỉ cần một tối
Giấc mộng mị tôi tìm về lạc lối
Kỷ niệm xưa như chiếm lấy thân tôi
Dẫu làm sao thì mọi chuyện đã rồi
Cố nghĩ thêm chỉ càng thêm rắm rối
Cố làm sao vơi cảm giác bồi hồi
Sống trên đời ai mà không tội lỗi
Tha thứ được sẽ làm tan mệt mỏi
Giấu trong lòng biết bao điều muốn nói
Rồi lặng im là điều không tránh khỏi
Thuốc trên tay giữa muôn trùng sương khói
Nhìn lại mình tôi vẫn là chính tôi.

Sớm thức giấc, Paris, 19/2/2016.

Cô thôn nữ

Về cùng em buổi chiều đông nhạt nắng
Lặng nhìn em nơi chốn vắng hàng cây
Tóc em dài che má đỏ hây hây
Miệng em cười như áng mây trời hạ
Dáng em xinh len mình cơn gió lạ
Khẽ nhẹ nhàng đua cùng hoa sắc thắm
Gọi tôi về từ trái tim sâu thẳm
Giữa mênh mông chốn rừng rậm hoàng hôn
Khiến tim tôi hết thao thức bồn chồn
Lại rộn lên vì em cô thôn nữ
Xin dạy tôi đánh vần được một chữ
Chữ “Tình” kia để tôi giữ được nàng.

Paris, 17/2/2016

Đông lạnh

Đầu tuần nghĩ ngợi triền miên
Đâu rồi tiếc nuối muộn phiền nhớ mong
Tâm an dậy sóng cõi lòng
Ai người có biết ngày đông đượm buồn.

Mất ngủ

Tôi mất ngủ không phải vì tôi mất ngủ
Tôi muốn ngủ nhưng tôi không được ngủ
Có thể ngủ nhưng đầu lại không ngủ
Muốn ngừng nghĩ nhưng lại cứ lu bu
Ôi cái kiếp mất ngủ của thằng ngu
Chỉ cần ngủ mà lại không chịu ngủ
Ơ hay, muốn ngủ nhưng tại không được ngủ
Thì là ngu chứ còn hay cãi củ
Thôi ngủ đi cái thằng hay mất ngủ
Lu xu bu tao cho mày lãnh đủ!

Tay trong tay

Một bức ảnh như ngàn lời muốn nói
Thay con tim vốn nhức nhói ngổn ngang
Đợi anh về với những buổi lang thang
Được cùng em hòa mình vào kỷ niệm.

Không đề 1

Tôi vẽ hoa vì tôi muốn xa
Bao kêu la tiếng thét của đời
Tôi vẽ em vì tôi muốn xem
Con tim yêu tiếng nói của lòng
Tôi dưới mưa về nơi chốn xưa
Bao âm vang tiếng hát của nàng
Em có hay rằng tôi đã say
Trong nhân duyên tiếng sét tình trường.

Ngọn nến

Tìm về một cõi xa xưa
Khói mờ suơng tỏa dây dưa bóng hình
Dáng em e thẹn một mình
Hắt hiu theo gió lung linh ánh vàng...

Nghề giáo

Nghề giáo lương có tí ti
Mình còn không đủ huống chi gia đình
Vậy mà nhiều kẻ rập rình
Nói rằng tụi giáo một mình sống ngon
Vì hay chúng nó mất son
Tối ngày cứ chạy lon ton kiếm tiền
Còn đây trường lớp chính quyền
Sao không toàn ý với tiền được thu?

Chỉ cười giáo cũng chẳng màn
Ta đây đủ sống mới mang được tài
Cho bầy em nhỏ loai choai
Chứ đâu muốn phú làm oai một vùng.
Mong sao nhà nước nghĩ chung
Không xem nghề giáo là vung của nồi.
Mất rồi mua lại mấy hồi
Miễn sao có giáo thơm hôi chẳng cần

Bực mình viết vội vài vần
Các cô các cậu đừng "gân" tội mình.

Xuân về

Xuân sang đào nở chim đua ca
Hạ đến nắng vàng rực rỡ hoa
Thu mang gió mát cùng cây lá
Đông về tuyết trắng phủ bao la…

Em nàng thiếu nữ nhìn e thẹn
Trời tây dạo bước khắp chốn quen
Tóc dài tha thướt bay trong gió
Chẳng biết em ta đã hẹn hò?

Buông

Dặn lòng can đảm buông xuôi
Nghĩ về cuộc sống buồn vui sớm chiều
Đời người ngẫm có bao nhiêu
Sống cho trọn vẹn bao điều ước mong
Miễn sao không thẹn với lòng
Ta đây còn đó non sông đón chào.

Nhớ em gái Bến Tre

Nhớ người con gái Bến Tre
Dáng xinh thanh mảnh ấp e thẹn thùng.

Thu sang

Gió heo may bụi bay khắp chốn
Chiếc lá vàng từ tốn điểm thu sang.