Con người có mấy ai hiểu được lòng mình? Quay đầu nhìn lại quá khứ, nhìn lại những việc mình đã làm lòng tự hỏi “Sao ngày xưa mình lại thế nhỉ?”. Nhưng khi thử nhớ lại tất cả, thử là chính mình lúc ấy, có lẽ nếu làm lại, con người cũng sẽ là họ những lúc ấy, cũng dại khờ, cũng ngu ngơ và không kiểm soát.

Sự hối tiếc và ước gì không làm ở hiện tại với những gì ở quá khứ có chăng là thái độ cầu tiến hơn là thái độ muốn thay đổi kết quả hiện tại từ ảnh hưởng của việc đã làm ở quá khứ.

Viết nhật ký có cái hay của nó khi tình cờ biết được ta của ngày xưa ra sao, cũng cười đó nhưng cũng đồng cảm đó. Thấy rằng ta có tiến bộ chưa hay vẫn chỉ dậm chân tại chỗ xét về mặt tư tưởng và cách nhìn.

Biết rằng sống là hướng đến tương lai, nhưng đừng quên ngoảnh lại quá khứ để ngoài việc mong muốn biến mình thành một mẫu người nào đó, hiểu mình ở khoảnh khắc hiện tại thì cũng cần nhớ rõ con người mình là ai trong quá khứ. Bản chất một con người vốn dĩ được xây dựng từ quá khứ hơn là hiện tại và tương lai.

Người khác thấy bạn ở hiện tại nhưng họ quý bạn ở quá khứ và kỳ vọng cũng như tin tưởng bạn ở tương lai.