An nhấc chiếc điện thoại và nhấn vào “Home”, tiếng chuông đổ một hồi lâu, An nghe đầu dây bên kia “Alô”.

- Mẹ hả mẹ?

- Uhm con, khỏe hem mậy?

- Dạ con cũng bình thường. Mẹ ơi, con sắp đóng tiền học thêm. - Bao nhiêu con? - Dạ 1 triệu rưỡi. Với lại tiền tháng này của con hết rồi mẹ ơi. - Uhm, để cha mẹ gởi cho. Muốn bao nhiêu nè? - Dạ mẹ cho con thêm 2 triệu nữa nha, tại cũng sắp đóng tiền nhà nữa. - Uhm, để mai cha mày lên thị trấn cha mày gởi cho. Có muốn gì nữa không nè? - Dạ hem. - Khi nào về con? - Con cũng chưa biết nữa mẹ ơi. Vậy nha mẹ, con tắt máy học bài nha. - Uhm, nhớ ngủ sớm đó nha mậy. - Dạ. An cúp máy, lại vui lên và ngồi vào trước máy tính. An chưa học bài, câu mở một tab trình duyệt lên, như một thói quen, cậu gõ vào chữ “f” rồi chữ “a”, sau khi “facebook.com” hiện lên, cậu nhấn enter và thời gian cứ thế trôi…

[THỰC TẾ]

Bác năm đang nằm trên chiếc võng đã sờn mòn vì thời gian, nằm lắc lư với điếu thuốc còn trên tay. Khói thuốc nghi ngút, tay còn lại bác gác lên trán, vừa suy nghĩ vừa nói lớn vọng ra gian nhà sau.

- Hồi sớm có thằng Tú bà Tư Tánh sang mời đám cưới anh nó đó bà. 

- Trời, lại đám nữa hả ông, cái này là cái thứ 3 tháng này rồi. Hay mình nghỉ đám này nha ông?

- Đâu có được bà nó, làm thế kỳ lắm,…

- Bà nhắc tui xem mình nợ chị ba mình bao nhiêu, còn bà ngoại nữa.

- Chị ba mình nợ 1 chỉ, bà ngoại bữa trước có cho tui mượn 2 triệu của má vừa bán được dừa.

- Uhm, để tui tính rồi trả sớm.

- Ông định khi nào sửa nhà?

- Chắc để sau bà à, thằng An còn đang học, thằng Tí nó cũng sắp vào lớp 10, nhiều cái để lo quá.

- Haiz…

Tiếng thở dài của bác Năm gái còn chưa kịp dứt thì tiếng chuông điện thoại Nokia của bác trai vang lên ở nhà trên. Đây là cái điện thoại cũ của thằng An, bác đem đi sửa để dành gọi điện cho nó.

- Có điện thoại kìa ông ơi, không biết ai gọi giờ này nữa. - Bác gái nói.

- Chắc thằng An chứ gì. Thôi bà nghe máy đi.

- Alô.

- …

- Uhm con, khỏe hem nè?

Là vậy đó…