Trong cuộc sống, không quan trọng bạn ĐÃ đi cùng ai, điều quan trọng mang lại hạnh phúc và sức sống cho bạn chính là ai ĐANG và SẼ đi cùng bạn trong tương lai.” Tôi đã viết status này trên facebook để nói lên lòng mình. Khi ấy tôi rất vui, hay nói chính xác hơn, bây giờ tôi thấy rất an lòng.

Tôi đã trải qua cú sốc và quãng thời gian có thể nói là khó khăn lớn nhất đời mình cho đến lúc này. Tôi bị mất phương hướng trong việc tiếp tục làm với những chuyện đang làm. Tôi đắm mình vào những suy tư, những khó chịu, những câu hỏi không lời giải đáp. Tôi ngủ rất ít và bắt đầu rơi vào trạng thái mất ngủ nặng. Có giai đoạn tôi rất sợ phải ngủ vì sợ phải thức dậy với nỗi ám ảnh và suy nghĩ tiêu cực dưới cái bao phủ của sự tĩnh lặng buổi sáng sớm nơi xứ người. Tôi những tưởng mình sẽ mãi mãi chìm vào hố sâu tăm tối ấy, mãi mãi không thoát ra khỏi được những u ám của cuộc đời vùi dập tâm trí tôi.

Và tôi gặp bạn. Bạn cho tôi động lực, niềm tin và hy vọng. Động lực của niềm vui sống để tập trung làm tiếp những gì tôi ấp ủ. Tôi được là chính mình, được sống thoải mái và chân thành. Những lời động viên chân thành và có sự thấu hiểu pha lẫn đồng cảm làm tôi thấy những gì mình làm thật có ý nghĩa, làm cho tôi vững tin vào kết quả mà mình chắc chắn đạt được. Niềm tin về một người đồng điệu đột ngột biến mất trong tôi nay lại sống lại ở bạn. Tôi thấy ở bạn một con người hiền lành, chân chất, một giọng nói ngây thơ không lo nghĩ, không toan tính, không muộn phiền. Ở bạn là sự chân thành tuyệt đối, biết lắng nghe và quan tâm đến người khác. Tôi thấy một phần của mình ở trong bạn, cảm nhận được sự đồng cảm qua từng lời nói, giọng ca của bạn. Hy vọng về một cái kết đẹp nhen nhóm và lớn dần trong tôi khi nó đã bỏ tôi đi cách đây vài tháng. Con người ta sống là phải có hy vọng, chưa bao giờ tôi cảm nhận được điều đấy như giai đoạn này. Khi có lại hy vọng, ta có thêm động lực sống, cảm giác mọi thứ dễ dàng hơn, ấm áp hơn để thực hiện và hoàn thành.

Tôi bắt đầu ngủ ngon hơn, thấy thanh thản và thoải mái hơn. Nụ cười bắt đầu hiện lên trên môi với sự nhẹ nhàng và yêu sống. Ở bạn tôi có một cảm giác rất đặc biệt, có những xúc cảm khó diễn bày. Tôi không biết rồi sau này sẽ ra sao, sẽ như thế nào vì trong tôi vẫn tồn tại những điều làm tôi thấy khó xử, khó có thể nói hết lòng mình. Nhưng phần nào đấy, tôi biết cả tôi và bạn đều sẽ hạnh phúc trong tương lai, đó là cái kết đẹp cho những người biết quan tâm và thấu hiểu cho người khác, những người chân thành và giản dị.

Sống cho hiện tại, tôi chỉ biết rằng hàng ngày tôi có bạn cùng đồng hành, cùng sẻ chia những vui buồn, khó khăn trong cuộc sống, là nơi để tôi tìm lại động lực và niềm tin khi một mình lẻ loi nơi đất khách quê người.

Cảm ơn bạn…người bạn của tôi… :)